Chung cu A1CT2 tay Nam Linh dam | Chung cu B1B2 CT2 tay Nam Linh dam | Chung cu D2CT2 Tay Nam Linh dam | Chung cu VP2VP4 ban dao linh dam | Chung cu hud3 nguyen duc canh | Chung cu New Skyline Van quan

Trang chủ Tin tức Sự kiện Aikido Phú Thọ - Bài viết cảm nghĩ về Aikido - Lớp LDH2C1
Thứ sáu, 13 Tháng 4 2018 00:00 PDF. In Email

Nhằm kỷ niệm 49 năm ngày Đại hoàn nguyên của Tổ sư Morihei Ueshiba, Aikido Phú Thọ đã phát động phong trào viết các bài viết có chủ đề Aikido: các bài viết nói về cảm nghĩ, suy nghĩ về bộ môn Aikido, các đòn thế, về các bạn đồng môn, Thầy Cô của mình ... đến các lớp.

Sau đây là bài viết của lớp LDH2C1 với tựa đề "Đồng Môn"

Giữa vũ trụ bao la, giữa sự chạy đua của xã hội xung quanh, con người chúng ta dễ rơi vào vòng xoáy của sự tấp nập bộn bề. Thay vì cuốn vào đó, chúng ta hãy tìm cho mình một con đường mới để trung hòa mọi thứ, bình dịu một cách an nhiên nhất. Và cái tôi muốn nói ở đây là Aikido, bộ môn võ thuật hòa bình yêu thương. Có lẽ nhờ duyên lành, tôi đã đến lớp học này để có nhiều bài học quý giá cũng như tình cảm sâu đậm với bạn bè đồng môn.

Đầu tiên là Aikido, cái tên do tổ sư Morihei Ueshiba đặt cho bộ môn võ này bao hàm nhiều ý nghĩa sâu sắc - từ "Ai" là "hòa hợp" và "Aiki" là "tình yêu, tình thương" và "Aiki" không phải là một kỹ thuật để chiến đấu hay hạ kẻ thù, mà nó chính là một đường lối hòa giải thế giới và giúp nhân loại nhận ra chân lý muôn vật cùng chung một mái nhà. Aikido còn có tên gọi khác gần gũi với phong ngữ Việt Nam hơn là “Hiệp khí đạo” cũng mang ý nghĩa hợp nhất, hòa hợp với mọi hoạt động của vạn vật trong thiên nhiên. Aikido đã dẫn lối cho tôi học hỏi được nhiều bài học cho bản thân và cuộc sống. Trước khi biết đến Aikido tôi là một con người ít nói, ít cười, một chút rụt rè và lười vận động. Nhưng đến lớp tôi có cơ hội gặp được nhiều bạn bè, anh chị đi trước và thầy cô nhiều tâm huyết đã dẫn dắt đưa tôi phát triển hơn, không chỉ thể chất mà còn cả nhiều khía cạnh bản thân. Nhớ như in ngày đầu tiên đến với Aikido, tâm trạng tôi căng thẳng học ni, san, yon kyo, kotegashi mà quên tới quên lui, kèm thêm tiếng té nổ của các senpai bất chợt giật thót người. Và không thể không quên nhắc tới khoảnh khắc học lăn tròn, thật là một điều kinh khủng với bản thân tôi, nhưng may mắn đã có thầy cô hướng dẫn nhẹ nhàng chậm rãi tận tình cả quá trình nên tôi đã có thể tạm lăn được. Những đòn khóa tay hay di chuyển phức tạp đã có thầy hướng dẫn tận tâm và thêm đó là những triết lý ứng dụng thực tế sâu sắc. Trong suy nghĩ của tôi thầy là một người từ tốn, hiểu biết sâu rộng, nhiều kinh nghiệm. Cô cũng là người điềm đạm, thánh thót, đôi chút dịu dàng với bím tóc dài và kiên nhẫn hơn khi dạy các em nhỏ. Và dù thời gian cứ thế trôi, hết lứa học trò này đến lứa khác đi qua nhưng chỉ mình thầy cô ở lại vẫn cứ mãi miết tận tâm với công việc của mình một cách kiên nhẫn lạ thường. Bên cạnh đó, bạn bè trong lớp là những uke “xịn” nhất. Họ chia sẻ kinh nghiệm cho tôi về các thế đòn như thế nào hoàn hảo nhất và chia sẻ chuyện vui buồn trong cuộc sống để giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi ngày đến lớp là một câu chuyện vui buồn xen kẻ lẫn nhau, có khi trên sân là những gương mặt ủ rủ do bị phạt vì không tập nghiêm túc hoặc có khi ồn ào náo nhiệt đầy tiếng cười với các hôm được chơi trò chơi vận động. Đặc biệt ấn tượng là tuy sân không to nhưng đầy không khí vui vẻ nụ cười cũng đã thu hút sự tò mò của những chú ong, cô kiến đã tò mò đi đến đây làm gây náo loạn cả lớp. Đôi khi bất chợt mệt mỏi ngồi nghỉ thở nhìn các sensei và senpai mặc hakama tập cùng nhau uyển chuyển với phong thái nhẹ nhàng uyển chuyến của tựa như đang ngồi xem khiêu vũ. Thế đấy lớp tôi như một bức tranh muôn màu, không phân biệt tuổi tác, tất cả đều có thể thành bạn. Tình bạn của chúng tôi không chỉ dừng lại trên sân mà còn bên ngoài giờ tập, khi cần thì tụ lại cùng nhau chia sẻ cũng như giải quyết nhiều vấn đề. Có hôm trời hờn dỗi, tạo ra những cơn mưa tầm tã làm cho sân tập của chúng tôi bị dột, nước mưa tràn xuống làm ướt thảm tập. Sau khi sân được sửa chữa, ngày vệ sinh sân thầy trò chúng tôi dù ai cũng có những tất bật cho riêng mình như học hành, công việc, con cái nhưng đều cố gắng sắp xếp đến sân để hỗ trợ lẫn nhau. Người dọn, người khiêng, người chà rửa, kéo kéo, khiêng khiêng những tấm thảm nặng ì vì nước mưa, ai khoẻ thì khiêng, ai khiêng không nổi thì kéo miễn sao chuyển được về lớp để kịp sắp xếp cho kịp giờ tập ca chiều. Ấy vậy mà những gương mặt ấy không hề mệt mỏi dù nhễ nhại mồ hôi vẫn luôn cười nói rôm rả với nhau. Điều đó cho thấy tình cảm đồng môn không phân biệt quen hay lạ, lớn hay nhỏ, già hay trẻ. Mọi người sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau mà không hề toan tính, bên nhau khi cần và chung tay góp sức không cần đắn đo suy nghĩ. Tất cả vô hình toát lên tinh thần đồng đội đoàn kết sâu sắc vì một lợi ích chung, lợi ích cho tập thể và bởi vì, đơn giản chúng ta yêu quý lẫn nhau.

Đúng như lời dạy của tổ sư, Aikido là sự hiện thân của tình thương “Võ đạo thật sự là việc làm của tình thương. Đó là việc làm của sự hiến mình cho nhân loại chứ không phải việc tàn sát, tranh đấu lẫn nhau, tình thương là thần bảo vệ của vạn vật”. Aikido đã gắn kết nhiều bàn tay lại với nhau cùng hợp nhất thành một tập thể lớn đoàn kết yêu thương tương trợ lẫn nhau trong lớp học. Mỗi ngày dần dần bạn sẽ rèn được sự an nhiên tâm hồn hơn, tịnh tâm từ tốn những việc sắp xảy ra và có dũng khí hơn. Người ta hay nói khi làm việc gì cần phải có tâm với nó “Con đường đi đến trái tim phải xuất phát từ trái tim”. Khi chúng ta chân thành tận tâm tới việc học võ thì nó sẽ đem lại cho bạn nhiều kết quả tốt, nhiều mối quan hệ bạn bè cả về tinh thần lẫn thể chất. Người đã từng học qua Hiệp khí đạo (ở Nhật hay ở nước nào khác) cũng sẽ nhẹ nhàng trong ứng xử, không bao giờ chấp nệ người khác nói xấu hay hành động xấu với mình. Ngược lại, họ yêu thương và cảm thông cho họ, luôn giải thích chắc là vì xyz gì đó mà mới nói thế, làm thế. Họ đạt được trình độ "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến", tao nhã, thanh cao đến vô cùng. Nhìn lại cả khoảng thời gian đến với Aikido cho đến tận bay giờ, riêng tôi cảm thấy bản thân cải thiện được nhiều hơn. Thể lực tôi tốt hơn và nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, trở nên tự tin hơn, gặp nhiều bạn mới hơn và có thể tự bảo vệ chính bản thân mình. Cám ơn tổ sư Morihei Ueshiba đã khai sinh bộ môn võ thuật yêu thương này để tôi có cơ hội gặp gỡ học hỏi từ mọi người, tạo nên sơi dây vô hình kết nối nhiều trái tim lại với nhau.

Cuối cùng tôi muốn cám ơn chân thành nhất đến thầy cô đã tận tâm dạy chúng tôi từng ngày dù là những điều nhỏ nhất cũng như kinh nghiệm trong cuộc sống. Lời cám ơn đến tiền bối thân thương đã giúp đỡ em từ học tập ở trường đến các kỹ thuật võ hoàn thiện nhất. Và không thể thiếu lời cảm ơn đến những người bạn, người chị, người em trong lớp đã bên cạnh làm uke cùng tôi, xuất hiện trong ngưỡng cửa thanh xuân này; cùng nhau chia sẻ, giúp đỡ nhiều thứ trong cuộc sống; đặc biệt là không bao giờ quên tôi trong “những hành trình dành cả tuổi thanh xuân đi ăn cả thế giới”

Tập thể lớp LDH2C1.